Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Đọc truyện Nhưng tại vì em yêu anh online

Tại vì em yêu anh
Tại vì em yêu anh
Đọc truyện ngắn Nhưng tại vì em yêu anh
Tác giả : Đang cập nhật
Nguồn : Sưu tầm chưa xác định

-----------------------------
My nhấc cánh cửa số máy bay nhìn ra, Cô đang bay trên những đám mây trắng mịn màng khổng lổ tựa như một cánh đồng bông bất tận. Bảng điện tử mới nguyên trên máy bay báo đã đi được 2/3 chặng đường. Vậy là chỉ còn 30 phút nữa cô sẽ ở cùng một thành phố với anh. Cô kéo tắm chăn mỏng màu đất, mơ màng chìm vào giấc ngủ. My không hề báo trước với anh về chuyến đi này, cô muốn Anh bất ngờ.


My và Anh chơi với nhau từ khi còn chạy tung tăng trong cái nhà văn hóa quận cũ kỹ sơn màu vàng nghệ. Bố mẹ anh và bố mẹ cô là bạn. Lúc đó cô như con trai với mái tóc tém ngắn cũn, hoe vàng. Ngày nào cô cũng chạy huỳnh huỵch với lũ con trai tronglớp học võ. Anh lúc nào cũng hối hả chạy theo sau làu bàu: “Bác đã dặn em không được đánh nhau cơ mà”. Đến cấp 3 cô và anh cùng trường. Khi cô còn là một cô nhóc lớp 10 nhắn nhít thì anh là “hot boy” của những cô nàng cùng khối. Và cô luôn là người vận chuyển những bức thư từ các nàng đến anh. Anh chẳng bao giờ hồi âm những lá thư ấy. Đôi lần cô thắc mắc hỏi anh tại sao anh không thích cô nào hết,anh cười cười. Và như thế suốt 4 năm Đại Học Anh cũng không có cô bạn gái nào. Còn cô khi vào đại học cũng có nhiều anh làm đuôivà cũng có vài mối tình không thành. Và mỗi lần như thế cô lại lôi anh ra ngồi nghe cô kể lể, tâm sự. Anh nhìn cô khóc rấm rức và an ủi.

Tiếng cơ trưởng thông báo rè rè máy bay sắp hạ cánh. My choàng tỉnh, dựng thẳng lưng ghế. Tiếng động cơ gầm rú. Máy bay hạ cánh, nhiệt độ bên ngoài 18 độ C. My kéo va li tay run rẩy vì gió lạnh, vẫy một chiếc taxi về trung tâm thành phố. Cô yêu cầu bác tài xế già có gương mặt phúc hậu cho xe ngang vào đường Trần Phú, cô muốn ngắm nhìn những công trình anh đang hoàn thành. Anh đang phụ trách một dự án cao ốc văn phòng trong vòng sáu tháng tại thành phố này. Những hàng hoa sữa bên đường nở trắng một góc phố, mùi hương kết đặc vào gió lạnh. Anh thường miêu tả những con đường đầy hoa sữa trắng khi trò chuyện cùng cô trên mạng, những bức ảnh Anh chụp màu đen trắng làm cô luôn hình dung về một thành phố trầm buồn và cổ kính.

My nhận phòng khách sạn, quăng mình lên giường chui vào tấm chăn dày cộm. Cô đã xin nghỉ phép một tuần sau chuyến công tác để ở lại đây, vé máy bay cũng đặt trễ lạimột tuần. Cô muốn anh đưa cô đi khám phá mọi ngóc ngách thủ đô. Anh sẽ chẳng bao giờ từ chối những yêu cầu của cô. Từ bé đến giờ anh cứ như một người anh tận tụy chăm sóc cô em gái nhỏ. Chương trình làm việc của cô là tham gia một hội nghị vềsản phẩm mới, gặp gỡ vài khách hàng chủ chốt và gửi báo cáo về trước kỳ nghỉ phép.

Buổi hội thảo kết thúc sớm, My kéo áo khoác, choàng khăn và đi bộ dọc vỉa hè, đường phố vẫn nhộn nhịp nhưng không hối hả. Ai cũng co ro cuộn mình trong những chiếc áo đầy màu sắc. Cô muốn đi bộ đến khu chung cư anh ở. My mỉm cười hình dung anh sẽ há hốc mồm ngạc nhiên khi thấy cô xuất hiện. Anh sẽ cốc đầu cô và hỏi:
- Sao ra mà không báo anh biết
My sẽ cười to:
- Bác nhờ em ghé qua kiểm tra anh và nhờ em giới thiệu cô nào đó cho anh, bác sợ anh ế.
Mẹ Anh là một người phụ nữ của gia đình dịu dàng, đôi lần thấy Anh và My quấn quýt bác hay nói:
- Con trai Bác mãi không chịu lấy vợ, hay con làm dâu bác nha.
Những lúc như thế My cười ngặc nghẽo:
- Bác cứ ghẹo con.
Những lúc như thế anh chỉ nhìn My và cười dịu dàng.
My leo hết dãy cầu thang, ngó ngiêng tìm số nhà. Cô nhấn chuông và hình dung gương mặt anh sau cánh cửa. Cửa xịch mở. My bất động: một cô gái quần sóoc ngắn, áo ba lỗ tóc búi cao, da trắng ngần mỉm cười hỏi:
- Xin chào, chị cần tìm ai?
My như hóa đá, có tiếng người trong nhà: “Ai vậy em?” Rồi cô cũng thấy gương mặt quen thuộc sau lưng cô gái. Anh há hóc mồm:
- My hả, em ra hồi nào?

My bất thần quay lưng bỏ chạy. Tiếng anh gọi vọng phía sau lưng. Cô chạy mải miết ra khỏi chung cư rồi lững thững đi chậm chạp dưới hàng cây. Cô không hiểu sao mình thấy tức giận, tim mình nhói lên tê buốt. Trong đầu cô liên tục vang lên câu hỏi: Cô gái ấy là ai, sao ở cùng với Anh và sao chưa bao giờ Anh nhắc đến cô ta.

My về khách sạn vùi đầu vào chăn mặc điện thoai cứ reo liên tục. Sáng My đến hội nghị với vẻ bần thần mệt mỏi, cả đêm cô cứ thao thức với hàng ngàn câu hỏi và cô tự hỏi tại sao cô lại thấy tức giận, sao cô lại bỏ chạy mà không dám đối mặt với Anh và cô gái ấy. Cô tức giận vì điều gì, nếu cô ấy là bạn gái anh thì đã sao, đã bao lần cô hối thúc anh có bạn gái, bao lần cô làm mai hếtngười này đến người nọ cho anh. Cô có cảm giác như mình vừa để mất một thứ gì quý giá và quan trọng lắm.

Đã một tuần, hôm nay là ngày công tác cuối cùng. My gửi đi bản báo cáo. Cô nhấc điện thoại:
- Alo, chị Lan ạ, chị hủy dùm em tuần phép nha, chị đổi vé máy bay dùm em, chuyến bay sớm nhất trong tuần. À, không có gì đâu chị vì em không biết làm gì ngoài này cho hết một tuần.
Kết thúc buổi gặp gỡ với khách hàng, My về khách sạn, cô sẽ dọn dẹp hành lý, dạo một vòng hồ Gươm và sẽ ngủ một giấc chờ chuyến bay về Sài Gòn. Tối qua cô thức trắng và cô đã tìm thấy câu trả lời cho mình. Có lẽ đó là tình yêu. Có lẽ cô đã yêu anh, suốt một tuần cô nhớ Anh cồn cào, hình ảnh Anh và cô gái trẻ cứ bám lấy cô. Nhưng giờ đây cô đâu còn làm gì được nữa.

Lễ tân khách sạn đưa cô chìa khóa phòng và báo có khách đợi ở sảnh. My hơi thắc mắc, đâu ai biết cô ở khách sạn này. Cô thấy Anh ở sảnh.

Hai đứa đi dưới hàng cây quanh hồ. Trời chiều muộn, mặt hồ Gươm dát vàng bí hiểm. Cô bước bên anh chầm chậm:
- Sao em ra mà không báo anh?
- ……….
- Sao không cho anh biết em ở khách sạn nào? Làm anh phải gọi về nhờ Bác hỏi công ty em đấy.
- ………
- Mà sao em tìm đến nhà anh rồi lại bỏ đi?
- ………
- Sao anh gọi điện thoại bao nhiêu cuộc mà em không nghe?
- ………
- Anh thấy em kỳ lạ sao đấy, thật ra là em có chuyện gì?

Bao nhiêu tức giận lại bùng lên, My quay lại nói như hét:
- Ừ thì em ra không báo vì em muốn anh bất ngờ, ừ thì em đến nhà anh nhưng em thấy cô ấy ở đó, sao em có thể vào được, Ừ thì em cư xử rất lạ đó….
- Sao tự dưng em lại nổi giận như thế, anh đã làm gì?

My bậm môi ngăn không cho mình bật khóc.
- Đúng rồi anh không làm gì cả, lỗi là tại em, tại em tức giận vô cớ…. Ừ thì là em ghen đó. Nhưng em có là gì của anh để mà ghen chứ. Nhưng tại vì…. em yêu anh.
My khựng lại, sao cô có thể nói điều đó ra như thế được. Anh sững lại. Một giây,hai giây, gương mặt anh giãn ra, anh mỉm cườiấm áp. My thấy mặt mình nóng bừng. Cô quay lưng toan bỏ chạy. Một vòng tay ôm chặt níu cô lại. Giọng Anh ấm áp qua tai:
- Cuối cùng Anh cũng đợi được câu nói này. Sao đến tận bây giờ em mới nhận ra hả cô ngốc. Anh đã chờ em bao nhiêu năm rồi biết không?

Anh ta chờ mình, vậy hóa ra đó là lý do bao năm nay anh không có bạn gái. My thấy timmình xúc động, cảm giác đó lan tỏa đến từng ngóc ngách tế bào.
- Nhưng còn cô gái ấy – My thấy tim lại nhói lên
- Cô ấy xinh đẹp và đáng yêu lắm, anh cũng muốn yêu cô ấy lắm nhưng cô gái đó gọi mẹ anh bằng dì đấy.
Anh phá lên cười khoái trá.

My xoay người lại vừa ngượng vừa giận:
- Sao anh không nói với em từ đầu.
- Làm sao nói đây – Ánh mắt anh ấm áp – Mà nói ra thì sao anh nghe được rằng em yêu anh.

My mỉm cười tựa đầu vào Anh, không gian thoang thoảng mùi hoa sữa, mặt hồ Gươm bình yên đến lạ. Điều cô đang nghĩ đến lúc này là báo cho chị Lan rằng cô không cần đổi chuyến bay nữa.

Chúc các bạn có những giây phút thư giãn vui vẻ với đọc truyện 88
Learn more »

Những ngày đầu mới sống chung thì hầu như ngày nào cũng làm chuyện đó, có hôm làm 2 đến 3 lần


"Những ngày đầu mới sống chung thì hầu như ngày nào cũng làm chuyện đó, có hôm làm 2 đến 3 lần
Trong góc căn phòng nóng bức, tối om là một thân người mệt mỏi, lờ đờ và hốc hác đang nằm vắt lên đống chăn lộn xộn. Trang đang ốm. Cô cố nhổm dậy, uống hớp nước và ăn thìa cháo hành tía tô vừa mua về rồi từ từ kể chuyện... sống thật.
Đã 5 tháng nay, Trang, cô sinh viên một trường đại học ở Hà Nội, bắt đầu cuộc sống thử với bạn trai trong căn buồng chật chội là căn bếp nhỏ của một gia đình trên tầng 3 khu chung cư xập xệ.
Căn phòng hạnh phúc chỉ có hai ô vuông bé tẹo thông gió gọi là cửa sổ. Mỗi lần bật bếp gas nấu cơm, cái ổ này như bị hun, ngột ngạt khó thở. Lúc nấu, người trong nhà đành phải ra hành lang tản mát hóng gió. Nấu xong, phải đợi một lúc mới dám vào nhà ngồi.
Trang kể, dọn về sống cùng nhau là chấp nhận mọi thứ có thể xảy ra và tất nhiên, chuyện quan hệ cũng không thể tránh khỏi.
Không chút ngần ngại, cô chia sẻ: "Những ngày đầu mới sống chung thì hầu như ngày nào cũng làm chuyện đó, có hôm làm 2 đến 3 lần. Không thể tưởng tượng nổi, ở gần nhau, rảnh rỗi lúc nào là tiến hành lúc đó.

 Đâu phải lúc nào mình cũng muốn và hào hứng trong chuyện chăn gối. Những lúc không thích mà vẫn phải gần gũi, cơ thể luôn đau đớn và cảm thấy bị tổn thương".
Nói như một người đã dạn dày kinh nghiệm sống, từng trải trong tình trường, cô sinh viên năm thứ 2 tâm sự: "Con trai có nhu cầu gấp ba con gái. Không cần biết mình có thích hay không, không quan tâm mình đi về mệt mỏi thế nào, miễn là thỏa mãn được nhu cầu lúc đó là họ thoải mái. Xong đâu đấy, họ quay đi để kệ mình ra sao thì mặc".
Tình dục như một cách để Trang giữ bạn trai cũng như để nuôi dưỡng tình yêu của hai người và đợi đến ngày một kết thúc tốt đẹp sẽ xảy ra.
Khuôn mặt phờ phạc vì đang ốm, mệt mỏi xúc từng thìa cháo lên miệng, cô kể tiếp: "Không thể thoát được hôm nào chỉ trừ đúng 3 hôm đến tháng, thậm chí anh ấy còn luôn hỏi hết chưa bởi không thể chịu nổi nữa. Tất nhiên bản thân cũng muốn chuyện đó lúc ở bên cạnh người yêu nhưng do mệt mỏi nên thấy chuyện quan hệ nhiều khi là miễn cưỡng".
Như để chứng minh cho việc uống thuốc tránh thai đều đặn, cô móc trong túi xách một vỉ màu xanh. Dưới mỗi viên thuốc nhỏ tí màu trắng là các thứ trong tuần được viết bằng tiếng Anh. Một viên đã được bóc ra uống.
"50 nghìn một vỉ đấy. Anh ấy đưa tiền để mua. Bây giờ chỉ cần dừng uống là dính ngay. Có lần, gợi ý không uống thuốc nữa, anh gắt lên và bảo không uống, sau này có làm sao, em đi mà tự chịu trách nhiệm. Bây giờ cả hai đều chưa có việc làm ổn định, chửa thì sống ở đâu và sống bằng gì".
Lý do Trang đưa ra cho cuộc sống trước hôn nhân cũng giống như bao cái gạch đầu dòng trên các diễn đàn mạng hay trong các bài viết đã đề cập, cũng ở chung cho tiết kiệm, ở chung cho tiện cả đôi bên... tuy nhiên, cảm giác ra sao thì chỉ người sống thử mới biết được.
Bạn trai là bộ đội nhưng được phép ra ngoài làm kinh tế. Dặt dẹo và không có việc làm, mọi chi tiêu trông chờ vào đồng lương làm thêm 1,7 triệu đồng một tháng của cô.
"650 nghìn tiền nhà một tháng cộng với tiền xăng và các khoản lặt vặt là 800 nghìn, vậy là còn khoảng 900 tiền ăn cho hai người. Mỗi lẫn đi chợ ít nhất cũng mất 30 nghìn. Hôm nào hết gạo, số tiền ấy còn đội lên nhiều hơn. Nhiều hôm cả hai không còn nổi vài nghìn trong túi, những lúc đó một là anh ấy đi vay tạm tiền bạn hoặc là mình tạm ứng tiền ở chỗ làm.
Có tháng, chưa cầm lương về đến nhà đã gần hết vì trả nợ. Thử tính xem, vài trăm bạc trong vòng một tháng thì tiêu kiểu gì. Tối đi học không có nổi tiền gửi xe. Ra ATM rút tiền mà thấy xấu hổ vì chỉ còn có 10 nghìn. Rút vội cho vào túi rồi đi nhanh để không ai nhìn thấy".
Chuyện yêu nhau, hai gia đình đã biết nhưng còn chuyện sống chung đã rồi thì chẳng ai biết ngoài hai người. Muốn cưới nhưng theo Trang "còn quá nhiều khó khăn".
"Đã hết bóng gió rồi đến nói thẳng giục anh bảo bố mẹ qua thưa gửi với gia đình tôi nhưng anh cứ từ từ rồi im im. Vả lại...". Trang ngập ngừng như không muốn nhắc lại những điều đã nói.

Chỉ còn 10 nghìn đồng ăn đến cuối tháng cho hai người, biết sống sao đây?
Chỉ còn 10 nghìn đồng ăn đến cuối tháng cho hai người, biết sống sao đây?
Với người bạn trai hiện tại, không phải là người đầu tiên cô quan hệ. Cái ngàn vàng đã trao cho một người bạn cùng lớp từ lâu. Đến anh này, dường như Trang đã chắc chắn về một tương lai hạnh phúc, cô quyết định dọn về ở chung.
"Ban đầu cũng lưỡng lự nhưng vì anh ấy ra ngoài làm, phải thuê nhà, tôi cũng thế, tốt nhất là góp gạo thổi cơm chung. Mọi thứ lúc đầu đều bỡ ngỡ, cả việc ngủ cùng nhau nhưng rồi dần dần lại thấy quen. Đến giờ lại lo vì khi người ấy đã hiểu rõ mình rồi, biết rõ mọi thứ, nhìn thấy chán rồi thì chẳng còn gì để khám phá và tìm hiểu nhau nữa. Chẳng biết làm thế nào".
Biết rằng bỏ là thiệt bởi khó có người đàn ông nào chấp nhận lấy cô gái đã sống thật về làm vợ. Cô đành buông xuôi cho mọi chuyện. Cũng đã có những phút lo lắng vì đã "trót dại" quá nhiều, Trang âm thầm đi xét nghiệm HIV.
"Một hôm thấy ra nhiều khí hư và cũng tiền sử bị viêm nhiễm nên tôi quyết định đi xét nghiệm máu xem sao. Run khi cầm tờ kết quả nhưng thật may, không sao".

Tâm trạng bế tắc, bất lực hiện rõ trên nét mặt xanh xao và xương của Trang. Thoáng nhìn ra ô cửa sổ nơi có hai chiếc khăn mặt đang treo cạnh nhau trên một chiếc mắc, cô chợt khẽ thở dài rồi trệu trạo nuốt nốt chỗ cháo để còn uống thuốc.
Learn more »

Bật khóc dưới cơn mua - Và a đã ra đi như thế

- Mua cho e con gấu kia đi
Tình yêu thời sinh viên
Tình yêu thời sinh viên

a. Con kia kìa...
Vừa nói con bé vừa dướn
ng lên chỉ vào con gấu to
nhất đc đăt trong cùg.
Con gấu rất to, phảj gần
bằng một ng. Trông cũg
khá đep...
- A làm gì có tiền. To lắm,
chắc là đắt. Sinh viên
nghèo a kiếm đâu ra...
Chàng trai nói với cô bé
vẻ chán chán và xấu hổ
nữa.
- Mua cho e đi a, a chẳng
bao giờ tặng e cái gì to
tát vậy. E thích con gấu
ấy. . .
- Nhưg anh nói thật mà. A
xjn lỗj. Sau này có tjền rồj
a tặng e đc ko ??
- Nhưng e muốn bây gjờ
mà.
- ...
Ừ, rồi a mua đc ko ??
. . . . . . . . . . . . . . . . . . .
- A ơj,chiều nay đj chơj đc
ko
- A bận rồj. Khj khác đc
ko ?
- ừ
. . . . .
- A ơi, hôm nay đi cắm
trại, a đi ko?
- a ko đi đâu.a có việc...
. . . . . . . . . . . . . . . .
- Sao cả tháng nay a ko đi
chơi với e. A tránh e à?
Con bé tức tối hỏi...
- ko! Anh bận thật.,
- A bận gì? Bận gì mà lắm
thế? Bận tới nỗi ko dành
đc 30p cho e à?
- A xin lỗi...
- Rồi a trễ hẹn, thất
hứa ,a hứa mấy lần
nhưng a chẳg tới là sao.
Em cứ phải chờ đợi a là
sao ?
Em ko chịu được đâu...
A đã ko cho e đc bất cứ
thứ gì lại còn tránh mặt
e... A quá đáng lắm
Và con bé bỏ đi ,vội vàng.
Bỏ lại chàng trai đứng
như trời trồng giữa cái
nắng gay gắt của buổi
trưa gần hè...
Tối đó con bé nt : " e
muon chia tay"
" sao the, a xin loi e roi
ma. e gian a a"
"e cam thay het tinh cam
roi. ko y a nua. voi lai e
can nhieu hon nhung gi a
co the cho e. quyet dinh
vay di. chia tay"
"uk"
. . .
Và chia tay, con bé bắt
đầu quen roj` yêu mot ng
khac qua su gioi thieu cua
ban no. thi thoang no co
gap lai ng y cũ. Nhưng
những gì nó làm là quay
đi và bước tiếp...
Có lần nó nhìn ng y cũ
của mình đang nhễ nhại
mồ hôi trong quán cafe
vào giờ đông khách nhất.
Nó tự nhủ : đi làm kiếm
tiền à. Chắc là nợ tiền
nhà...
2 tháng. Nó đã có người y
mới đc 2 tháng, cũng
đồng nghĩa với việc chia
tay ny cũ 1 khoảng thời
gian gần như vậy
Máy đt có tn
"Em ra ngoaj dc ko?"
" Dag mua. A tjm gap lam
gj"
" em ra cog thoj. A co thu
muon dua cho e"
Nó với cái ô, rồi lật đật ra
cổng...
- A tặng e .Như a đã hứa.
Món quà cuối cùng
Nó lặg ng. Là con gấu ấy.
Con gấu nó đã đòi mua.
Ny nó ướt sũng trong
mưa, nhưng con gấu thì
đc bọc kín lại trong giấy
bóng..
- A đã hứa tặng e, khi nào
a đủ tiền, gjờ a mới có
đủ... Tặng muộn 1 tí. E
sống hp nhá
Nó cầm con gấu to. Nặng
trịck ko biết vì nc mưa
hay vì cái gì nữa. Nó
đứng lặng đi nhìn ng yêu
cũ của no đi khuất sau
những giọt nước mưa
buốt tê tái. Thì ra ny nó
ko đi chơi với nó vì a đi
làm thêm. Và a đi làm
thêm là vì nó, vì sự ích kỷ,
ngu xuẩn của nó.
Ny nó đã buông tay nó
thế đấy, ko níu giữ điều
gì, chỉ duy nhất 1 lời hứa
với nó.
Anh sẽ mua tặng e khi a
có đủ tiền...
Nó khóc... Giữa con mưa
cuối cùng mà nhữg giọt
nc mưa kia nó biết rằng
ko bao giờ nó tìm lại đc


Learn more »