Cô dâu mạo danh chương 20

Cô dâu mạo danh chương 20
Cô dâu mạo danh chương 20
Đi lòng vòng một đoạn tôi mới phát hiện ra anh đi sai đường.
- Vĩnh Cường! đường này không phải về nhà em.
Anh chỉ khẽ nhìn tôi cười:
- Đương nhiên anh biết.
Câu trả lời của anh làm tôi khiếp vía.
” đương nhiên anh biết”
Trời ơi!
Không lẽ tôi đã tin lầm người sao?
Không lẽ anh ta … anh ta có ý đồ xấu xa ……..
Tôi bất giác lấy tay ôm ngực, co chân nép sát vào một góc.
Thấy điệu bộ của tôi , bỗng anh bật cười thật lớn:
-
- Yên tâm! anh không làm gì em đâu …. …..chỉ là ….. mời em uống trà sữa nóng……… để trả ơn việc em cứu mẹ anh thôi. Hay là em chê trà sữa tầm thường quá …. vậy để hôm sau nữa anh đền ơn em cái khác nha!
Tôi vỡ lẽ, đúng là đầu óc cứ suy nghĩ lung tung mà.
Điệu bộ tôi lúc nãy chắc là mắc cười lắm.
Trông anh cười đến chảy cả nước mắt còn gì.
Tôi ngượng quá chỉ biết nhìn anh …cười trừ:
- Không , em thích trà sữa lắm.
Anh dễ gần, lại biết cách nói chuyện nên đi với anh tôi thấy rất vui. Anh kể cho tôi những câu chuyện cười, chở tôi đi lòng vòng khắp các con đường trong thành phố.
Mãi đến tối anh mới đưa tôi về nhà.
- Cô đi đâu giờ này mới về hả?
Vừa vào cửa tôi đã thấy hắn ngồi ở sofa , mặt đằng đằng sát khí.
Nhưng tôi chẳng quan tâm.” tôi đã hứa với mình là sẽ không để ý đến anh nữa mà”
-Này! Cô có nghe tôi nói gì không hả?
Hắn lại quát lớn hơn khi thấy tôi cứ thế mà vào thẳng phòng.
- Tôi đi đâu liên quan gì tới anh?
Đã định sẽ chẳng nói gì với hắn nhưng không hiểu sao tự dưng tôi lại ….. trừng mắt nhìn hắn giận dữ “đúng là chính tôi cũng chẳng hiểu nổi mình”
- Cô……..
Hắn định nói gì đó nhưng chợt im lặng một lúc rồi….. gằn từng tiếng.
- Cô – giỏi – lắm!
Nói rồi hắn lạnh lùng bỏ vào phòng đóng sầm cửa lại.
Thường thì những lúc tôi chống đối lại hắn, hắn hay bày đủ trò hành hạ tôi.
Hôm nay, hắn chẳng làm gì.
Lẽ ra tôi thấy vui mới đúng.
Sao tự dưng lại thấy như …………….
Tôi lê từng bước chân về phòng, chỉ muốn vùi đầu vào giấc ngủ…………..
Sáng hôm sau. Tôi cùng hắn đi làm.
- Chiều nay chờ tôi trước công ty, tôi sẽ đưa cô về!
- Hả….. gì…..?
Hắn làm tôi quá đỗi ngạc nhiên. Chẳng phải hắn sợ mọi người biết tôi với hắn….. nên bất đắc dĩ mới đưa tôi đi làm buổi sáng (vì ở đây không đón dk xe) lại dừng xe rất xa công ty, còn buổi chiếu hắn bảo tôi phải tự dón taxi mà về.
Tự dưng hôm nay thay đổi 180 độ , bảo tôi không ngạc nhiên sao được:
- Chẳng phải anh……….
Tôi còn chưa nói hết câu hắn đã lườm tôi một cái:
- Tôi nói sao thì làm vậy đi, đừng hỏi lôi thôi!
” Anh đúng là cái đồ khó hiểu mà………. nhưng……. sao tự dưng lại thấy………”
Môi tôi bất giác nhếch lên thành một nụ cười mà chính tôi cũng không kiểm soat được.
Quay sang phía hắn, chợt phát hiện ánh mắt vừa lướt nhẹ qua mặt tôi.
Tự dưng lại thấy mặt mình nóng ran.
Cúi gằm mặt tôi lại đấu tranh tâm lý với chính mình:
“Đã bảo là đừng để ý tới anh ta nữa mà!
Đã bảo là phải quên đi!
Đã tự hứa với mình là sẽ không để tình cảm với anh ta chi phối mình nữa.
Vậy mà……….”
Đôi lúc con tim lại phản kháng với lý trí của mình.
************************************
- Phi Khanh! cô sướng quá nha.
Tôi đang loay hoay làm việc thì Nhã Đan từ đâu chạy lại nhìn tôi xị mặt kiểu như ” tôi đang ganh tỵ với bạn nè”
Nhìn cái mặt Đan tôi phát mắc cười:
- Này! làm gì mà sướng với không sướng hả? Không lo làm việc mà chạy đi đâu lung tung vậy?
- Không đi lung tung thì có mang cái này đến cho cô được không?
Chìa ra trước mặt tôi một bó hoa tường vi . Nhã Đan lại suýt xoa:
-Đan vừa đi ngang quầy tiếp tân. có người gởi cho Khanh cái này nên nhân tiện mang vào dùm luôn nè. Gớm ! mới vào công ty làm đã được sếp để ý . Bây giờ còn được tặng hoa nữa. Nhất định là của sếp rồi.!
-Không phải !
Tôi trả lời ngay tắp lự làm Nhã Đan hơi ngạc nhiên.
Dù chưa biết là ai lại tặng hoa cho tôi, nhưng hắn thì ….. không thể nào.
- Mà tôi với giám đốc không có gì với nhau hết. Mọi người đừng hiểu lầm. Giám đốc……
Tôi định nói “giám đốc có người yêu rồi” nhưng sao tự dưng lại …… thấy không thể thốt ra được câu ấy.
- Giám đốc sao?-Thấy tôi ngập ngừng Nhã Đan lại hỏi tới.
- Không có gì. Chỉ là hoa này không phải của giám đốc thôi.
Cùng lúc tôi đang xem tấm bưu thiếp đính kèm.
” Ngày mới vui vẻ nha cô bé!
Rất hân hạnh nếu chiều nay được cô bé dễ thương này cùng ăn tối.
Vĩnh Cường.”
Vĩnh Cường- Anh ấy thật là ………
Một suy nghĩ chợt lóe lên trong tôi.

” Yêu một người là cách tốt nhất để …….. quên một người. Tại sao lại không thử?”
Đăng bởi: Đọc truyện 88
Đăng bởi: Đọc truyện 88

Comments
0 Comments

0 nhận xét: