Cô dâu mạo danh chương 19
![]() |
| Cô dâu mạo danh chương 19 |
(nói
qua hai nhân vật này một chút:
Nhã Đan chính là cái người đã thẳng thừng từ chối không cho Phi Khanh mượn máy tính hôm trước.
Nhã Đan chính là cái người đã thẳng thừng từ chối không cho Phi Khanh mượn máy tính hôm trước.
Còn
Thủy là người đầu tiên a dua theo Nhã Đan có thái độ không thiện cảm với Phi
Khanh.
Và giờ thì họ bắt đầu trở thành bạn của Phi Khanh.
Nhung hai người này không phải là tự nhiên mà tốt với Phi Khanh vậy đâu.
Mọi việc đều có lý do hết……)
Khác với tôi nghĩ, cái người đang đứng trước mặt tôi nhìn không đáng ghét chút nào. Trái lại còn có một nụ cười rất ….. dễ mến.
Và giờ thì họ bắt đầu trở thành bạn của Phi Khanh.
Nhung hai người này không phải là tự nhiên mà tốt với Phi Khanh vậy đâu.
Mọi việc đều có lý do hết……)
Khác với tôi nghĩ, cái người đang đứng trước mặt tôi nhìn không đáng ghét chút nào. Trái lại còn có một nụ cười rất ….. dễ mến.
Không
khó để tôi nhận ra, dù hôm nay anh mặc đồ công sở rất lịch thiệp- khác hẳn với
phong cách “bụi” mà ngày đầu tôi gặp anh.
(Có
ai nhận ra anh chưa nhỉ?)
Anh
không phải ai khác- chính là chàng trai mà tôi gặp hôm….. bắt cướp đấy.
-
Chúng ta lại gặp nhau rồi cô bé – anh khẽ cười nhìn tôi- hóa ra anh và em cũng
có duyên đấy chứ……?
Tôi
cười đáp lại nhằm cho anh biết tôi cũng đã nhận ra anh.
-
Anh cũng làm việc ở đây à………?
- Em làm việc ở đây sao……….?
- Em làm việc ở đây sao……….?
Hai
chúng tôi cùng lúc hỏi, rồi lại ngập ngừng nhìn nhau, sau đó là cùng phá lên cười.
Cứ
như là quen nhau lâu rồi ấy, lần đầu tiên tôi có suy nghĩ-” Con trai đâu phải
ai cũng khó ưa.”
- Hạ
Phi Khanh.
- Hả….?
Anh
gọi bất ngờ làm tôi hơi giật mình.
Mà
sao anh biết tên tôi?
Từ
sau hôm đó , đây là lần đầu tôi gặp lại anh, mà tôi đã cho anh biết tên mình
đâu.
Tôi
nghiêng đầu nhìn anh nghi ngờ:
-
Sao anh…..
Tôi
còn chưa kịp hỏi hết câu ” sao anh biết tên em ?” thì anh đã nhanh chóng giải
thích thắc mắt của tôi.
-
Đó không phải thẻ nhân viên của em sao?- anh chỉ vào cái thẻ tôi đeo trên cổ cười
cười.
Đúng
là tôi quên mất, nhân viên nào cũng có đeo thẻ tên của mình mà.
-
À…. em quên mất- tôi gãi gãi đầu nhìn anh , cũng tìm xem cái thẻ tên của anh
nhưng….. không thấy.
-
Anh là Vĩnh Cường!
Anh
đoán được tôi đang nghĩ gì.
Một
lần nữa anh lại làm tôi bất ngờ.
Nhưng
bị người ta đoán được suy nghĩ, ai cũng không thoát khỏi ngượng ngùng.
Nhất
là lúc này anh vẫn đang nhìn tôi, môi lúc nào cũng có một nụ cười… ngự trị.
Cứ
có cảm giác nhồn nhột sao ý. Tôi vội vàng tìm cách ….. đổi chủ đề:
-
Ah! Mẹ của anh …. , cô ấy sao rồi?
-
Uhm! Không sao chỉ là vết thương ngoài da thôi. Cám ơn em hôm đó đã……..
-
Này ! Phi Khanh mau lên không trễ bây giờ.
Nhã
Đan từ ngoài chạy vào hối thúc. Tôi mới nhớ là mọi người đang chờ mình. vội
quay sang anh :
-
không có gì đâu. Mà em phải đi rồi , mọi người đang chờ em, gặp lại anh sau
nha!
Tôi
chào anh rồi vội vàng ra ngoài cùng Nhã Đan, phía sau còn nghe anh nói với theo
gì đó nhưng tôi nghe không rõ vì Nhã Đan kéo tay tôi di9 khá nhanh:
-
Mau lên ! Sắp hết giờ nghỉ trưa rồi.
Chiều tan sở.
Chiều tan sở.
Tôi
còn đang ngóng tìm một chiếc Taxi, thì tiếng còi xe từ phía sau làm tôi giật bắn
người.
Vội
tránh sang một bên nhường đường nhưng chiếc xe đó lại dừng lại ngay cạnh tôi.
-
Phi Khanh!- Từ ô kính xe vừa mới hạ xuống…. anh thò đầu ra ngoài gọi tôi- lên
xe đi!
-
Vĩnh Cường.. .. là anh à?
-
Không nhìn thấy anh sao mà còn phải hỏi?- Anh cười đùa với tôi rồi lại giục-
lên xe đi!
Tuy
anh trông rất lịch thiệp và dễ gần, nhưng dù sao thì tôi và anh cũng chỉ mới gặp
nhau có 2 lần thôi.
Lên
xe đi cùng anh tôi vẫn thấy hơi ngại, nên…..
-
Không cần đâu , em đón Taxi đi được rồi.
-
Lên xe đi!- anh lại lặp lại câu này một lần nữa- ở đây đón Taxi lâu lắm mới có,
em đừng ngại.
Anh
nói cũng đúng. ở đây đúng là rất khó đón taxi. tôi đành phải lên xe anh:
- Vậy…
làm phiền anh rồi.
![]() |
| Đăng bởi: Đọc truyện 88 |


0 nhận xét: