Cô dâu mạo danh chương 14
![]() |
| Cô dâu mạo danh chương 14 |
Chị
ta dẫn tôi tới một cái bàn trống trong phòng kế hoạch.
- Cô ngồi ở đây đi.
Chị ta nói rồi toan quay đi nhưng dường như nhớ ra gì đó lại quay lại:
- Ah! Còn nữa tất cả tài liệu cho kế hoạch quay quảng cáo đều ở đây- chị ta chỉ vào đống giấy tờ đã đưa cho tôi lúc nãy- Cô làm bản báo cáo chi tiết rồi mang lên phòng giám đốc vào đầu giờ chiều nay, nhớ rỏ chưa.
- Cô ngồi ở đây đi.
Chị ta nói rồi toan quay đi nhưng dường như nhớ ra gì đó lại quay lại:
- Ah! Còn nữa tất cả tài liệu cho kế hoạch quay quảng cáo đều ở đây- chị ta chỉ vào đống giấy tờ đã đưa cho tôi lúc nãy- Cô làm bản báo cáo chi tiết rồi mang lên phòng giám đốc vào đầu giờ chiều nay, nhớ rỏ chưa.
Chị
ta đi rồi tôi mới nhìn vào đống giấy tờ đó mà phát hoảng.
“- Trời ơi nhiều thế này mà bắt phải xong vào đầu giờ chiều ư. Phản đối! Phản đối! Chế độ áp bức sức lao động của nhân viên công chức. hix hix!”
Đã gần 10h rồi mà bản báo cáo kế hoạch vẫn chưa đâu vào đâu.
“- Trời ơi nhiều thế này mà bắt phải xong vào đầu giờ chiều ư. Phản đối! Phản đối! Chế độ áp bức sức lao động của nhân viên công chức. hix hix!”
Đã gần 10h rồi mà bản báo cáo kế hoạch vẫn chưa đâu vào đâu.
Tôi
còn đang đau đầu thì cái máy tính chết tiệt lại bị nhiễm vi rút. Toàn bộ dữ liệu
đều mất hết.
Thế
là công toi.
Đành
phải làm lại từ đầu nhưng dùng cái máy này làm tiếp thì không ổn rồi.
Liếc
thấy trong phòng vẫn có vài người không dùng đến máy tính, tôi lân la sang xin
dùng nhờ:
-
Chị ơi máy của em bị hư rồi. Không biết chị có thể cho em mượn tạm máy chị một
lúc không ạ?
Tôi
nở một nụ cười vô cùng thân thiện ” Đã nhờ người ta thì phải như vậy chứ hj” .
Ấy
vậy mà tôi có ngờ đâu chị ta phang cho tôi một câu làm tôi bật ngửa.
-
Tránh ra chỗ khác đi! Tôi phải dùng nó bây giờ. Mà có để không tôi cũng không
cho cô mượn.
Chị ta nói rồi ngó lơ chỗ khác xem tôi như “không khí”.
Chị ta nói rồi ngó lơ chỗ khác xem tôi như “không khí”.
Tiếp
sau lời chị ta là những tràng cười giễu cợt của mấy người còn lại trong phòng:
-
Phải rồi , phải rồi ! hô hô….
-Ha
ha……….
-……………..
-……………..
-……………..
-……………..
Vậy
là sao hả trời?
Tôi
có làm gì đắt tội với họ đâu mà lại đối xử với tôi như vậy.
Tôi
thậm chí mới gặp họ là lần đầu mà.
Tôi
căng óc cố lục lại trí nhớ mình xem thử mình có làm gì nên tội không.
Và
dĩ nhiên là không hề!
Nhưng
họ đã tỏ thái độ như vậy rồi chẳng lẽ tôi còn muối mặt đứng đây sao?
Quay
về bàn làm việc của mình.
Tôi tiếp tục làm bản báo cáo bằng cách …viết tay.
Phía sau những ánh mắt vẫn nhìn tôi không thiện cảm.
Nhưng thôi mặc kệ.
Điều quan trọng bây giờ là phải nhanh chóng hoàn thành bản báo cáo này.
Tôi tiếp tục làm bản báo cáo bằng cách …viết tay.
Phía sau những ánh mắt vẫn nhìn tôi không thiện cảm.
Nhưng thôi mặc kệ.
Điều quan trọng bây giờ là phải nhanh chóng hoàn thành bản báo cáo này.
Xong!
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Buông viết, lắc lắc cái tay mỏi nhừ.
“Hix! Tôi đã phải bỏ cả bữa trưa để làm xong nó.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Buông viết, lắc lắc cái tay mỏi nhừ.
“Hix! Tôi đã phải bỏ cả bữa trưa để làm xong nó.”
Đã
2h chiều!
Tôi mang bản báo cáo đến phòng hắn theo lời của chị trưởng phòng.
Tôi mang bản báo cáo đến phòng hắn theo lời của chị trưởng phòng.
Thấy
tôi hắn không hề ngạc nhiên.
Chỉ hỏi một câu rất ngắn gọn:
- Đến rồi à?
Chỉ hỏi một câu rất ngắn gọn:
- Đến rồi à?
Vậy
vậy là sao?
Chẳng lẽ hắn biết mình sẽ đến đây?
Vậy cái bản báo cáo này chính xác là hắn bảo chị trưởng phòng để cho mình làm rồi.
” Hừ anh giỏi lắm Việt Hùng!
Tính gây áp lực cho tôi chịu không nổi mà tự động nghỉ việc ở đây hả?
Anh đừng có mơ!
Tôi mà nghỉ thì hai người được tự do à”
Chẳng lẽ hắn biết mình sẽ đến đây?
Vậy cái bản báo cáo này chính xác là hắn bảo chị trưởng phòng để cho mình làm rồi.
” Hừ anh giỏi lắm Việt Hùng!
Tính gây áp lực cho tôi chịu không nổi mà tự động nghỉ việc ở đây hả?
Anh đừng có mơ!
Tôi mà nghỉ thì hai người được tự do à”
![]() |
| Đăng bởi: Đọc truyện 88 |


0 nhận xét: