Cô dâu mạo danh chương 15 + 16
![]() |
| Cô dâu mạo danh chương 15 + 16 |
Còn
mãi hậm hực vì hắn thì một giọng nói trong trẻo từ trong phòng vọng ra làm tôi
chết lặng.
-
Ai vậy anh Hùng?
Giọng
nói ấy không lẫn vào đâu được.
Tôi vẫn nhớ rất rõ- là giọng của Thiên Vân!
Tôi vẫn nhớ rất rõ- là giọng của Thiên Vân!
Mặc
trên người cái váy trắng mỏng tang. Lại khoác ngoài bằng chiếc áo vet của hắn.
Rất tự nhiên cô ta chạy đến ôm lấy cánh tay hắn, gục đầu lên vai.Cô ấy là ai vậy? Hình như em thấy quen quen?
- Là nhân viên đến đưa bản báo cáo thôi. Em quan tâm làm gì?
Hắn….vẫn lạnh lùng!
Rất tự nhiên cô ta chạy đến ôm lấy cánh tay hắn, gục đầu lên vai.Cô ấy là ai vậy? Hình như em thấy quen quen?
- Là nhân viên đến đưa bản báo cáo thôi. Em quan tâm làm gì?
Hắn….vẫn lạnh lùng!
Cảm
giác như tim mình bị ai đó bóp nghẹn- Đau!
Giọt
nước mắt như chực trào ra khóe mi.
Tôi
cố gắng kìm chế mình.
Giữ
nét mặt thản nhiên, nói bằng giọng bình thường nhất có thể:
-
Giám đốc!…… bản báo cáo này tôi làm xong rồi……. Không biết giám đốc còn gì …..
cần tôi làm ….. nữa không?
Hắn
dửng dưng cầm lấy bản báo cáo trên tay tôi lật lật rồi bảo:
- Không ! cô đi được rồi.
- Không ! cô đi được rồi.
Chỉ
chờ có vậy tôi vội vã bỏ đi thật nhanh. Tôi sợ rằng nếu chỉ đứng đó thêm vài
giây nữa thôi, không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa………….
Cái
hành lang không dài lắm lúc tôi đi vào sao mà bây giờ xa thế, tôi có cảm giác
như mình đi hoài mà vẫn không tới được phòng làm việc của mình.
Cảm
Giác như có cái gì đó mằn mặn chảy vào khóe môi.
Tôi
không biết là mình có còn đang bước đi hay không?
Chỉ
biết bây giờ tôi đau -rất đau, không chỉ ở tim mà hình như nỗi đau ấy kéo dài
xuống …. bụng nữa.
Buồn
cười nhỉ?
Tôi
chỉ nghe nói nỗi đau trong tình yêu là một nỗi đau “quặn thắt cả con tim” , chứ
có bao giờ nghe nói đến “đau bụng” đâu.
Có
lẽ vì tình yêu của tôi dành cho hắn vốn dĩ đã không giống ai , nên “đau” cũng
chẳng giống bình thường chăng?
Bụng
tôi lại co thắt từng cơn.
Chân
tôi loạng choạng.
Mọi
vật trước mắt tối sầm.
Sau
đó…… sau đó………
Tôi
không biết gì nữa.
Chỉ
thấy như cả người mình được nhất bổng, bay đi nhẹ nhàng.
Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng mà chỉ mới nghe mùi thôi đã biết là ở đâu rồi.
Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng mà chỉ mới nghe mùi thôi đã biết là ở đâu rồi.
Vâng!
mùi ete đặc trưng.
Và
! tôi đang nằm trong bệnh viện!
Tôi
chống tay, trườn người ngồi dậy. Thấy nơi bụng mình vẫn còn đau âm ỉ.
Dưới
ánh đèn xanh mờ, tôi thấy có người đang ngồi gục đầu bên thành giường.
*Là
hắn!*
Hắn
đưa mình vào đây ư?
Chẳng
phải hắn đang ở cùng cô ta sao?
Sao
bây giờ lại ở đây?
Là
hắn lo cho mình ư?
Tôi
tự hỏi mình rồi lại tự cười cho chính mình:
-”
Mày ngốc thật mà. Hắn ta thì làm gì mà lo cho mày chứ?
Chỉ vì một chút vầy thôi mày đã tự suy diễn rồi.”
Chỉ vì một chút vầy thôi mày đã tự suy diễn rồi.”
Hắn
và người ta đã đến mức đó rồi, mày còn mong gì có thể thay đổi được tình cảm của
hắn chứ?
Lại
nhớ đến hình ảnh hắn và cô ta lúc chiều. Bất giác, dòng lệ lại tuôn trào lặng lẽ.
Có
phải tôi đã đi sai đường?
Có
phải tôi nên buông tay?
Người
ta vẫn nói ” Có một nỗi đau gọi là hạnh phúc”
“Hạnh
phúc” khi người mình yêu được “Hạnh phúc”
Lau
khô giọt nước mắt .
Tôi
sẽ chúc phúc cho hắn và người ta!
Những
ngày tháng còn lại của tôi và hắn, tôi chỉ cần được ở cạnh hắn , được nhìn thấy
hắn vui vẻ , hạnh phúc với tôi vậy là đủ rồi!
![]() |
| Đăng bởi: Đọc truyện 88 |


0 nhận xét: