Cô dâu mạo danh chương 18
![]() |
| Cô dâu mạo danh chương 18 |
Sáng
hôm sau, tại phòng làm việc của tôi.
-
Phi Khanh ! cô khỏe rồi à?
-
Mày hỏi thừa quá đi. Đi làm được là đương nhiên khỏe rồi, phải không Phi Khanh?
-………….
-…………….
Tôi
thật sự choáng.
Mấy
người ở công ty này không phải mấy hôm trước còn hằm hè với tôi sao?
Tự
dưng hôm nay lại quan tâm đặc biệt với tôi vậy?
Không
biết là có ý đồ gì đây.(hi! thông cảm bản tính đa nghi)
-
Uhm! tôi không sao. Cám ơn mọi người đã quan tâm.
Tôi
cười gượng gạo, trả lời họ, thật sự thì tôi vẫn thấy sao sao ấy không thể hòa đồng
với họ được.
Dường
như nhận ra , một cô trong số họ vội vàng giải thích.
-
Ah! Khanh này cho chúng tôi xin lỗi. Tại hôm cô mới vào chúng tôi có chút hiểu
lầm nên …… cô bỏ qua nha!
Tiếp
đó họ ai ai cũng nói xin lỗi, rồi tỏ ra vui vẻ với tôi. Nên tôi cũng không ngại
gì mà không hòa đồng với họ.
Cũng
nhờ vậy mà công việc của tôi làm cũng bớt căng thẳng hơn.
Trua
đó , chúng tôi lại cùng nhau ra ngoài ăn cơm.
-Chúng
tôi dẫn cô đến quán này, đảm bảo ngon tuyệt luôn!- Thủy xuýt xoa giơ giơ ngón
tay cái trước mặt tôi .
-
Đúng ! Rất ngon mà lại rẻ nữa.- Nhã Đan lại cười toe phụ họa.- Ăn ở đó sẽ tiết
kiệm được khối tiền đấy haha!
“Tiền.”
Chết…
nhắc đến tiền tôi mới nhớ là mình để quên ví .
- Tôi
quên mang tiền rồi. mọi người chờ tôi một lát, tôi quay lại ngay.
Nói
rồi tôi vội vã quay về phòng làm việc.
Tôi
đúng là đãng trí, lại đi nhét cái ví vào tập hồ sơ, tìm mãi mới ra.
Sợ
mọi người chờ lâu, tôi lại co giò mà chạy.
Bộp.!
Đống
giấy tờ rơi khắp sàn….
Tôi
luống cuống cuối xuống nhặt vừa rối rít xin lỗi.
Không
cần đoán cũng biết sao tôi phải xin lỗi rồi.
(Tôi
vừa đâm vào người ta, làm rơi đồ của họ đó…..)
Tôi
nhặt hết cái này đến cái khác.
Chợt,
tôi khựng lại, phát hiện người đó từ nãy tới giờ vẫn đứng yên như tượng.
Người
gì mà kỳ cục vậy?
Dẫu
là do tôi vô ý đâm phải, cũng không cần phải để tôi nhặt một mình vậy chứ.
Tôi
thở dài, tức giận cố nhặt cho lẹ mấy thứ còn lại trên sàn.
-
Không cần nhặt nữa đâu!
Tôi
lại quá đỗi ngạc nhiên với thái độ của người đó. Từ nãy đến giờ cứ đứng yên
nhìn, rồi giờ lại bảo không cần nhặt, anh ta có vấn đề hay sao vậy?
Tôi
đứng dậy xem thử cái người kỳ lạ này là ai thì…… phát hiện một khuôn mặt rất
quen.
Anh
ta vẫn đang cười, mắt không dời khỏi tôi.
![]() |
| Đăng bởi: Đọc truyện 88 |


0 nhận xét: